Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

TÌM DẤU YÊU XƯA



Sẽ về tìm lại chốn xưa
Dấu yêu của thuở em chưa lấy chồng.
Quy Nhơn ngày ấy đầu năm,
Đi chùa Long Khánh xin xăm chuyện tình.
Thầy bói xem quẻ rung rinh
Vuốt râu mừng bảo chúng mình thiên duyên.
Hạp tuổi, có số nhờ con,
Gái - trai đầy đủ, vuông tròn, thành danh.
Tình duyên, gia đạo tốt lành,
Vợ chồng hạnh phúc, làm ăn phát tài.
Hai đứa nghe bùi lỗ tai,
Anh nghe mát bụng, giả nai hừng hờ.
Má em hây đỏ như tờ
Tình thư anh thức chép thơ thuở nào!
Cuối năm thi rớt phải vào
Quân trường, ở lính biết bao tủi buồn.
Thanh bình về trên quê hương,
Anh đi cải tạo, thanh niên đổi màu.
Đò đâu thể đợi bến lâu,
Sang sông bỏ bến , cơ cầu bến mang.
Ra đi tìm  chốn thiên đàng,
Vật chất không thiếu , lòng mang thành sầu.
Nay hai thứ tóc trên đầu,
Muối nhiều tiêu ít đời đâu còn nhiều!
Sẽ về tìm lại dấu yêu,
Của thời hoa mộng xế chiều vẫn mang.
Sẽ về tìm lại mùi hương,
Của người yêu cũ chung trường năm xưa.
Mặc đời sáng nắng chiều mưa,
Trong tim hình ảnh em chưa phai mờ.

TKT
Canada  )

BÁC VÀ CHÁU



MẸ TÔI


Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

VĂN HÓA PHONG TỤC VIỆT NAM
                    ( Sưu tầm )

NHỮNG TÀ ÁO DÀI THƯỚT THA & DUYÊN DÁNG CỦA PHỤ NỮ VIỆT NAM


        
Lời giới thiệu:
 Một biểu tượng đặc trưng của Việt Nam - Khác với kimono của Nhật Bản hay hanbok của Đại Hàn, chiếc áo dài Việt Nam vừa truyền thống lại cũng vừa trang nhã và mỹ thuật. Trang phục dành cho phụ nữ VN với tà áo này không bị giới hạn một số nơi mà có thể mặc mọi nơi, dùng làm trang phục tại công sở, đồng phục đi học, mặc đi chơi hay mặc để tiếp khách ở nhà. Việc mặc loại trang phục này không hề rườm rà hay cầu kỳ, những thứ mặc kèm đơn giản: mặc với một quần lụa hay vải mềm, dưới chân đi hài, guốc, hay giày gì đều được; nếu cần trang trọng (như trang phục cô dâu) thì thêm áo choàng và chiếc khăn đóng truyền thống đội đầu, hoặc một chiếc miện Tây phương tùy thích. Đây chính là điểm đặc biệt của trang phục truyền thống này. 
Áo Dài Thướt Tha
              oOo
Tóc xõa bờ vai, đôi mắt huyền
Áo dài tha thướt dáng nàng tiên
Hương hoa ngan ngát hòa theo gió
Em đến trần gian xóa muộn phiền.

Hồng Phúc






Gió bay khép nép đôi tà áo.
Hò hẹn lâu rồi em nói đi!

(thơ Đinh Hùng)




Chiếc áo dài hình như có phong cách riêng để làm cho mọi thân hình phụ nữ đẹp lên khi mặc nó vào.
Phần trên ôm sát thân nhưng hai vạt buông thật mềm mại trên đôi ống quần rộng.
Hai tà xẻ chỉ trên vòng eo khiến cho cử chỉ người mặc thật thoải mái, lại tạo dáng thướt tha và rất nữ tính,
vừa kín đáo vì toàn thân được bao bọc bởi lụa mềm, lại cũng vừa khêu gợi vì chiếc áo làm lộ ra sống eo.


 Chiếc áo dài vì vậy mang tính cá nhân hóa rất cao:
mỗi chiếc chỉ may riêng cho một người, dành cho riêng người đó;
không thể có một công nghệ “sản xuất đại trà” [mass production] cho chiếc áo dài. 
Người đi may được lấy số đo thật kỹ lưỡng. 
Khi may xong phải qua một lần mặc thử để điều chỉnh cho vừa lại mới được coi là hoàn hảo!


 “Tháng giêng em áo dài trang nhã
Tỉnh lỵ còn nguyên nét Việt Nam

Đài các chân ngà ai bước khẽ

Quyện theo tà lụa cả phương đông”



(Nguyễn Tất Nhiên)




 ... Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,

Hôm xưa em đến, mắt như lòng,

Nở bừng ánh sáng, em đi đến,

Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng...

(Áo Trắng, thơ Huy Cận)





 Có phải em mang trên áo bay

Hai phần gió thổi, một phần mây

Hay là em gói mây trong áo

Rồi thở cho làn áo trắng bay

(Nguyên Sa)




Hình ảnh: Văn Nguyên Dưỡng giới thiệu
Trình bày & ấn loát: BKT

TÌNH VẪN CHƯA YÊN

Quy Nhơn phố biển đẹp xinh,
Ngày xưa tan học chúng mình song đôi.
Ghềnh Ráng trên đá tảng ngồi,
Nhìn hoa biển trắng xanh trời ước mơ.
Hoa tình nở rộ ý thơ,
Chong đèn quên học làm thơ...thơ tình.
Mơ được như bóng với hình,
Như chim liền cánh đinh ninh lời thề.
Nhưng đời đâu đẹp như mơ,
Đò đi bỏ bến, bỏ thơ lạnh lùng.
Quê hương xa cách muôn trùng,
Mong sao có dịp về Trung đôi lần,
Thăm nơi chốn cũ đã từng,
Chung bước, hò hẹn, nhớ nhung...một thời.
Hoa biển còn nở ngoài khơi,
Sóng tình réo gọi một đời chưa yên!
                 Cung Trầm 
                    ( Canada )

NHỚ THẦY GIÁO CŨ


*Tặng Vũ Hải Châu, tác giả  bài Về Lại Trường Xưa.

Lâu lắm không về thăm trường cũ,
Nhìn lại trường xưa thấy khác nhiều.
Phòng ốc khang trang, thêm dãy lớp,
Vui buồn lẫn lộn hóa đăm chiêu.

Ngày xưa thuở tóc xanh màu mộng:
Ghềnh Ráng êm đềm đẹp ngẩn ngơ,
Sư Phạm Quy Nhơn tràn sức sống,
Mộ Hàn Mặc Tử rất nên thơ!

Thuở ấy ngập tràn những ước mơ,
Khắc lời vàng ngọc của thầy cô,
Ra trường mang giống đi gieo hạt,
Đào tạo đàn em giữ cơ đồ!

Sau mấy mươi năm đi trồng người,
Ruộng vườn bông trái đã xanh tươi.
Giật mình đầu đã hai màu tóc,
Ẩn giữa niềm vui chút ngậm ngùi!

Về lại trường xưa thăm thầy cũ,
Nhưng thầy đã nhẹ bước đi xa!
Thầy đi nhường đất cho bầy trẻ,
Mang chí tài xây dựng nước nhà.

Về lại trường xưa vắng bóng thầy,
Lòng em đau xót quá thầy ơi!
Trường nay không giống ngày xưa nữa,
Thầy vẫn trong tim chẳng đổi dời

Cung Trầm 
( Canada)

NHỚ QUY NHƠN



Quy Nhơn lâu lắm chưa về lại,
Nhìn ảnh quê hương nhớ cháy lòng.
Ghềnh Ráng, Phương Mai, đầm Thị Nại,
Bồ Đề, Nhân Thảo nhớ tôi không?

Cường Để ngày nay là Quốc Học.
Trường Nữ bây giờ đổi tên chi?
Trinh Vương chẳng biết cười hay khóc?
Sùng Chính có còn nị, ngộ, mi?

Quy Nhơn nay biển đông người lắm,
Xanh trời, xanh biển, xanh cây tươi.
Nhắc tôi nhớ lại thời say đắm,
Hai đứa đi trên biển vắng người!

Thành Phố Quy Nhơn nay lớn quá!
Cầu dài, cảng rộng, biển xinh tươi.
Lầu cao, đường rộng chia nhiều ngả.
Biết cộng hay chia nẻo tình người?

( TKT -Canada )

Quy Nhơn nhìn từ cầu Nhơn Hội trên đầm Thị Nại
Từ biển bờ Quy Nhơn nhìn về khách sạn Sài Gòn trên đường Nguyễn Huệ
Quy Nhơn nhìn từ núi Ghềnh Ráng 
Đường Xuân Diệu dọc biển Quy Nhơn
Tháp Đôi
Nhà thờ Quảng Ngãi
Mộ ( đã cải táng ) của nhà thơ Hàn Mạc Tử trên đồi Thi Nhân ở khu du lịch Ghềnh Ráng 
Tượng Phật chùa Long Khánh - Quy Nhơn
Mộ phần nhà thơ - viết tuồng Đào Tấn 

Tu viện Làng Sông ( Gò Bồi - Quy Nhơn )
Cầu Gò Bồi 
Sông Gò Bồi 
Cổng trường Quốc Học Quy Nhơn ( Cường Để cũ )
Một góc công viên Quy Nhơn 
Khu nghỉ mát trên bãi biển Quy Nhơn